xsmbthu2hangtuan

xsmbthu2hangtuan

xsmbthu2hangtuan Lại nhìn về phía Hương Hương nói xsmbthu2hangtuan Vừa rồi tuy rằng kịch liệt, nhưng hai phe lại rất ăn ý, không có sử dụng binh khí, xuống tay cũng không có nhắm vào tử thủ. Bất quá hai cao thủ mặc áo bào tro cũng bị thương rất nặng, tuy là quyền cước nhưng chưa chắc đã nhẹ hơn đao kiếm. xsmbthu2hangtuan Uông trưởng lão, Hồng trưởng lão, nàng kia đã đến rồi! xsmbthu2hangtuan Lộ Phùng Xuân gập cây quạy kêu "cách" một tiếng, cười nói: xsmbthu2hangtuan Lý Cáp cùng với hơn mười vị hồng nhan tri kỷ, thị nữ, vị hôn thê của hắn đều ở chỗ này nên cỗ xe này đặc biệt được đặt làm theo yêu cầu. Cỗ xe ngựa này không chỉ chắc chắn mà còn rất bền, hơn nữa ngồi bên trong rất thư thái thông thoáng, giống như đang ở dưới bóng mát của đại thụ, nhẹ nhàng khoan khoái. Trên xe không có phu xe, cần đi hướng nào thì đi, muốn dừng lúc nào thì dừng lúc nấy, Lý Cáp chỉ cần ở trên lầu các hô một tiếng là được, hỏa kỳ lân tựa như một cỗ máy trí năng hoàn hảo thực hiện theo ngay.

  xsmbthu2hangtuan Thanh âm của Vô TÌnh đứt quãng hổn hển, dường như cô nàng đã kiệt sức, lực phản kháng cũng yếu ớt hẳn. xsmbthu2hangtuan Bốn phía toàn là màu lam, mặt đất thì có chất liệu giống như xà nhà, Lý Cáp không tưởng được trong thông đạo hình tròn này giống tòa cung điện ngoài kia, cùng cảm giác mơ hồ, có một sự quen thuộc về cả linh hồn lẫn thể xác, tinh thần một lần nữa lại ngưng tụ. xsmbthu2hangtuan Lý Cáp không nhịn được nữa liền hỏi. xsmbthu2hangtuan Lúc này, tiểu nhị của Thiên Thượng Nhân Gian đến bên người quan sai, thấp giọng nói mấy câu. Vị quan sai kia nghe được quay lại nhìn Lý Cáp, thầm nghĩ cho dù bọn cường đạo này đánh nhau thì mình có muốn chen vào cũng không được, không chừng còn mất mạng, vị tiểu công tử này xem ra là một đại nhân vật, không thể trêu vào, hay mặc kệ mọi chuyện là tốt nhất. xsmbthu2hangtuan Nàng cũng cởi y phục vào đây tắm cùng ta.

  xsmbthu2hangtuan Hương Hương mới về bảo nô tỳ chủ nhân sẽ về, sau đó liền đến Hoa phủ báo cho Hoa tiểu thư rồi. Ngày hôm qua ngài biến mất Hoa tiểu thư cũng lo lắng không thôi, cả ngày chưa cơm nước gì cả. xsmbthu2hangtuan Tiêu Mạc Vi gật gật đầu, hai tên lính của đốc quân doanh lập tức tiến lên, vung quân trượng quất mạnh về phía lưng của Lý Cáp xsmbthu2hangtuan Thế nào thái hậu cũng không nghĩ tới Lý Cáp chỉ mới về kinh thành có một ngày mà đã biết rõ chuyện của Lê Bố, bắt đầu trả thù. xsmbthu2hangtuan Tỷ tỷ giận đệ sao? xsmbthu2hangtuan Tiêu Mạc Vi càng nghĩ thì càng tức. Hắn thuở nhỏ tập võ, mười bốn tuổi đã ở trong quân, mười sáu tuổi trải qua trận đại chiến đầu tiên, từng bước một mà đi đến địa vị như ngày hôm nay, ở trong quân rất có uy danh. Vài chục năm chinh chiến trên lưng ngựa, đã dưỡng cho hắn tính khí tự phụ ngạo mạn, nay lại trước mặt binh lính, bị một tên thống tướng thiếu niên miệng còn hôi sữa giáo huấn, hắn làm sao có thể nuốt trôi cục tức này chứ.

  xsmbthu2hangtuan Vài tiếng hô to vang lên, đúng là tiếng Lý Cáp. xsmbthu2hangtuan Lý Cáp vẻ mặt ngạc nhiên: xsmbthu2hangtuan Nhưng ăn được vài miếng, lại nghĩ đến mình đang ăn thịt, uống máu Lâm Hồng, chưa ăn được vài miếng lại nôn đầy ra đất. xsmbthu2hangtuan Bọn cẩu tạp chủng chính phái kia lại dùng cái thủ đoạn ghê tởm này hãm hại ta. Ta nhất định phải cho bọn chúng…băm thây vạn đoạn!!! xsmbthu2hangtuan Kỳ thật ta không phải tên là Mộc Nhĩ.